Sau đây là danh sách một số bệnh viện uy tín tại Hà Nội: Bệnh viện Bạch Mai - Địa chỉ: số 78 Giải Phóng, Quận Đống Đa, Hà Nội; Bệnh viện Trung ương Quân đội 108: - Địa chỉ: Số 1 Trần Hưng Đạo, Quận Hai Bà Trưng, Hà Nội
Yêu nhau là phải biết thỏa thuận từ cả hai bên, chứ không phải là một bên phải chiều theo bên còn lại đâu em nhé. Hãy tôn trọng ý kiến và nguyện vọng của cả anh ấy nữa, như vậy tình yêu mới bền. Tuy nhiên, một số trường hợp thì sự ít chiều chuộng hơn cũng có
Nghĩa là bạn phải biết "quan tâm có chọn lọc", chỉ quan tâm trong trường hợp cần thiết, đừng lúc nào cũng nhiệt tình quá, hắn sẽ cảm thấy bạn "làm phiền" hơn là rung động trước bạn. Nên nhớ là cũng đừng cố tỏ ra dễ thương. Cứ trò chuyện với hắn một
một đứa trẻ khóc đâu có phải để chọc tức bố mẹ mà bé khóc vì có lý do nhưng bé lại chưa thể nói cho Bạn biết đó là lý do gì. Điều quan trọng nhất là cho dù bé khóc bao lâu thì Bạn cũng đừng bao giờ để mất đi sự tự chủ của mình và . đừng bao giờ rung bé.
Đó chính là những rung động chỉ có được ồ người con thiết tha yêu kính mẹ. Đó cũng chính là cộng hưởng của cảm xúc, của nỗi khát khao bao ngày được sống trong lòng mẹ của bé Hồng. sung sướng, nhưng ngờ đâu cuộc đời em chìm ngập trong đau thương, khổ ải. Có
. Rung Động Tham khảo Rung Động Tham khảo Động Từ hình thứcdao động, lung lay, đánh bại xung, pulsate, sway, rung, undulate, swing, pendulate. vang lên, cộng hưởng echo, reecho, ám ảnh, vòng, peal, clang, bùng nổ, rumble. Rung Động Liên kết từ đồng nghĩa dao động, lung lay, pulsate, sway, rung, undulate, swing, vang lên, ám ảnh, vòng, bùng nổ, rumble,
Cùng đọc truyện Với Em, Đâu Chỉ Là Rung Động của tác giả Quân Tử A Quách tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại gốc Đối với ngươi đâu chỉ tâm độngEditor Hướng DươngThể loại Hiện đại, ngọt sủng, nhẹ nhàng, 1v1, HENhân vật chính Tống Duẫn Thừa, Khương TriSố chương 70 chươngKhương Trì từ nhỏ đã sống ở vùng núi cao cho đến khi năm 18 tuổi đã thay đổi hoàn toàn cuộc sống của cô khi từ vùng núi cao chuyển vào biệt thự xa hoa của nhà họ hôn phu của cô là tam công tử của Tống gia, nhân vật nổi danh là thủ đoạn mạnh mẽ, cũng là người kiên định với chủ nghĩa không kết tới sau này khi chú già chạy theo sau một cô gái, tủi thân gọi "Vợ ơi", mọi người mới được mở rộng tầm có Khương Tri biết rõ, mỗi khi tới nửa đêm, người nào đó đều khinh xa thục lộ* trèo qua ban công, mặt dày chui vào trong chăn của cô, muốn ôm cô hôn cô, bắt người ta gọi là ca ca, vừa to gan lại vừa xấu xa.Khinh xa thục lộ Xe nhẹ đường quen.Cô chính là cô bé mà anh đặt trong lòng bàn tay để nuông chiều, cũng là chấp niệm khắc sâu vào xương này Khương Tri mới biết, Tống Duẫn Hành không muốn ăn đường, cũng không hề muốn ngủ trên giường...
VỚI EM, ĐÂU CHỈ LÀ RUNG ĐỘNG Tác giả Quân Tử A Quách Thể loại Hiện đại, ngọt sủng, nhẹ nhàng, 1v1, HE Độ dài 70 chương Editor Hướng Dương Bìa Hướng Dương Chú ý Truyện bắt đầu được set pass một số chương bất kỳ kể từ chương 9 và 5 chương cuối truyện. Vui lòng tìm hiểu về pass truyện Tại đây. GIỚI THIỆU Văn án 1 Năm 18 tuổi, Khương Tri dắt chú dê của mình rời khỏi núi cao, chuyển vào biệt thự xa hoa của nhà họ Tống. Tam công tử của Tống gia, nhân vật nổi danh là thủ đoạn mạnh mẽ, cũng là người kiên định với chủ nghĩa không kết hôn. Mãi tới sau này khi chú già chạy theo sau một cô gái, tủi thân gọi “Vợ ơi”, mọi người mới được mở rộng tầm mắt. Chỉ có Khương Tri biết rõ, mỗi khi tới nửa đêm, người nào đó đều khinh xa thục lộ* trèo qua ban công, mặt dày chui vào trong chăn của cô, muốn ôm cô hôn cô, bắt người ta gọi là ca ca, vừa to gan lại vừa xấu xa. Khinh xa thục lộ Xe nhẹ đường quen. Cô chính là cô bé mà anh đặt trong lòng bàn tay để nuông chiều, cũng là chấp niệm khắc sâu vào xương tủy. Sau này Khương Tri mới biết, Tống Duẫn Hành không muốn ăn đường, cũng không hề muốn ngủ trên giường… Văn án 2 Ngày nào đó, Tống Duẫn Hành và một đám bạn thân vào một quán bar. Bên cạnh mỹ nữ như mây, chỉ có mình anh thanh tâm quả dục, trước mặt đặt một ly nước trái cây. Mãi tới khi cửa phòng bị đẩy ra, một cô gái xinh đẹp nổi giận đùng đùng bước vào, nhìn khắp phòng toàn là oanh oanh yến yến. Cô gái đỏ mắt mạnh mẽ đá Tống Duẫn Hành một cái, sau đó bỏ chạy như bay. Tống Duẫn Hành ôm chân đau tới mức nghiến răng, bạn thân vội vàng vây đến khuyên nhủ anh “Phụ nữ không thể quá nuông chiều được. Một khi chiều thành quen sẽ được đà lấn tới, thích kiểm soát.” Tống Duẫn Hành liếc mắt lạnh lùng “Cậu thì biết cái gì, đó là tổ tông của tôi!” Nói xong, vội vàng cầm áo khoác đuổi theo ra bên ngoài. MỤC LỤC Giới thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương Chương Chương Chương 19 Chương 20 _____________________________________________________ Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương Chương Chương Chương Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương Chương Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 _____________________________________________________ Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 _____________________________________________________ Truyện được edit và chia sẻ phi lợi nhuận tại WP Sunflowers’ Garden Hướng Dương sunflower_td Vui lòng không mang truyện đi bất kỳ đâu ngoài 2 địa chỉ trên!
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đông ở thành phố A đến vô cùng sớm, gió lạnh thổi qua như dao cắt, hoa tuyết bay lượn không lâu đã phủ kín cả đường trong một hội sở giải trí cao cấp nào đó, nhạc heavy metal* hòa với ánh đèn mờ mờ ảo ảo khiến bóng người bị kéo ra thật dài, ẩn náu giữa không gian tranh sáng tranh tối.Heavy metal thường được gọi tắt là Metal là một thể loại phát triển vào cuối những năm 1960 và đầu 1970, chủ yếu ở Anh và Mỹ.Trên sân khấu trung tâm, vũ nữ ăn mặc hở hang, dáng người nóng bỏng đang nhảy múa theo tiết tấu điên cuồng của âm nhạc, hai tay bám vào chiếc cột tạo ra tư thế yêu mị như nước. Bên dưới sân khấu là đủ loại nam nữ đang quấn lấy nhau như rắn. Trong không khí mờ ám tràn ngập cảm xúc mãnh liệt, chỉ cần động một cái sẽ bùng một góc yên tĩnh bên dưới, một đám công tử đang cao hứng nhìn cô gái nhảy múa trên sân khấu, thỉnh thoảng lại mờ ám trêu chọc vài đám có một người đàn ông trẻ tuổi dáng vẻ đạo mạo, bên cạnh là một cô gái tóc dài với thân hình cao ráo, mảnh dẻ đặc biệt nổi bật. Trên người cô ta là một chiếc váy ngắn màu đen nhãn hiệu Chanel, phác họa lên những đường cong quyến rũ. Đôi chân thon dài thẳng tắp, trắng nõn vô cùng xinh đẹp, mềm mại tới mức như sắp vắt ra Tử Kính chậm rãi lắc ly rượu đỏ trong tay, khóe miệng tràn ngập ý cười. Ánh mắt từ từ lướt qua cặp chân trắng trẻo mê hồn kia, môi phát ra một tiếng huýt ý tới ánh mắt của anh ta, Phương Tiêu xoay người, để lộ ra gương mặt được trang điểm tinh tế. Ngũ quan của cô gái vô cùng sắc xảo, khuôn mặt mang đậm nét phương Tây. Nhan sắc này ở trong làng giải trí nhất định vô cùng được yêu ánh mắt của Vu Tử Kính to gan không chút tránh né, Phương Tiêu hơi nhíu mày. Cô ta lườm một cái, sắc mặt không tốt cầm chiếc phi tiêu trong tay ném về phía hồng tâm. Đi tới trước mặt Vu Tử Kính, không nặng không nhẹ đá anh ta một cái, "Tống Duẫn Hành đâu?""Bà đây ngồi chờ anh ta cả buổi tối, một bóng người cũng không thấy, ngay cả điện thoại cũng không thèm nghe?"Cô gái ngoài mặt tuy cười nhưng có thể nhận ra trong đáy mắt tràn ngập lửa giận. Lúc này đôi môi đỏ hơi nhếch lên, dường như chỉ một giây sau sẽ lật đổ cái Phương Tiêu đá một cái, Vu Tử Kính thu hồi ánh mắt, cũng không hề tức giận. Anh ta cười híp mắt lấy điện thoại ra, bấm một dãy số quen bên kia điện thoại vẫn truyền tới âm thanh "tút, tút", căn bản không thể gọi Tử Kính nhíu mày "Nhìn xem, không nghe điện thoại của em, cũng đâu thèm nhận điện thoại của anh."Đã sắp gọi được 100 cuộc rồi. Nếu không phải đã biết trước là tên kia đi theo đội cứu hộ thì Vu Tử Kính suýt nữa còn cho rằng cậu ta đã bốc hơi Tiêu cau mày, liếc nhìn anh ta một cái, thuận tay đoạt lấy điện thoại trong tay, hỏi "Rốt cuộc anh ấy đi đâu?"Vu Tử Kính cười nhạt, quan sát nét mặt và ánh mắt của cô gái kia, bắt chéo chân miễn cưỡng nói "Đi theo đội cứu hộ phòng chống động đất chứ sao."Nghe vậy, người đàn ông trẻ tuổi ngồi bên cạnh lập tức buông mỹ nhân mềm mại trong lòng ra, trực tiếp ghé sát lại gần, "Cậu không lừa tôi đấy chứ? Tên họ Tống thân thể yếu ớt mong manh như vậy mà dám đi cứu hộ động đất?"Trên người cậu ta đầy mùi nước hoa nồng nặc, Vu Tử Kính chán ghét đẩy cậu ta ra xa một chút, khẽ nhướng mày "Còn không phải hay sao. Chiều muộn hôm nay nhận được điện thoại, cũng không biết là xảy ra chuyện gì, trực tiếp ngồi lên xe cứu hộ đi rồi."Vu Tử Kính nói xong, chàng trai trẻ tuổi "phì" một tiếng, như nghe được truyện cười, há miệng cười mất nửa ngày. Đương nhiên cảm thấy việc làm ngốc nghếch chạy đến khu vực thiên tai của Tống Duẫn Hành thật khó có thể giải thích được. Anh ta lui về tiếp tục ôm mỹ nữ vào lòng, cười vui vẻ uống Tiêu ở bên cạnh cười gằn, nghe rõ từng chữ trong lời nói của Vu Tử Kính, biểu hiện trên mặt cứng đờ, giọng điệu lạnh nhạt "Thật hay giả?"Từ trước tới nay cô ta chưa bao giờ nghe nói vị công tử của Tống gia này còn có năng lực cứu hộ động Tử Kính nhún vai một cái, vẫn là dáng vẻ đùa cợt "Lừa em làm gì. Cậu ta vừa nhận điện thoại liền đi ngay, hiện tại có thể đang ở trong tuyến đầu của đội cứu hộ động đất rồi."Nghĩ đến dáng vẻ vô cùng lo lắng của Tống Duẫn Hành khi nhận điện thoại vào chiều nay, Vu Tử Kính suýt nữa cho là cậu ta muốn đi gặp tình nhân bé nhỏ nào đó. Sau mới biết, nhà họ Tống có người ở huyện W, hôm nay nơi đó xảy ra động đất, xem tin tức thấy có rất nhiều người mất Tiêu mặt không đổi sắc ngồi trở lại ghế sô pha, đôi môi đỏ mím lại, tiếng hừ khẽ phát ra từ trong mũi, nhỏ tới mức gần như không thể nghe thấy. Cô ta cầm một ly rượu đỏ lên uống cạn, màu sơn móng tay đỏ tới mức chói Tử Kính cười rót thêm cho cô ta một ly nữa. Cà vạt trước ngực đã lệch sang một bên, anh ta dựa vào ghế sô pha, hơi nâng mí mắt lên "Mọi người đều đến rồi, đừng mất hứng. Vẫn quy định cũ, thua sẽ tùy ý xử."Mấy năm không gặp, người này vẫn giống y hệt như trước. Nét mặt Phương Tiêu vẫn tỏ ra lạnh lùng không hề có một chút ý cười, nhếch môi đáp một thế giới ăn chơi trác táng của người trưởng thành, trong bóng tối mập mờ có thể tùy ý phóng -Xe cứu hộ di chuyển tới huyện W phải đi qua những con đường hình cánh cung bao quanh sườn núi gồ ghề, xóc nảy. Trong thùng sau xe chất đầy vật phẩm cứu trợ, chỗ ngồi của tài xế là một đội viên mặc quần áo phòng cháy chữa cháy đang chuyên tâm lái xe. Một trái tim suốt dọc đường đi cũng thấp thỏm tựa như sự gập ghềnh của đường mắt cậu ta thỉnh thoảng lại liếc nhìn sang vị đang ngồi bên ghế lái phụ, lúc này đang khoanh tay, nhắm mắt nghỉ đàn ông mặc một chiếc áo khoác sẫm màu được cắt may thủ công rất tinh xảo, một nửa khuôn mặt giấu trong chiếc khăn quàng cổ màu đen, chỉ mơ hồ lộ ra một phần khác của khuôn mặt. Da của người này còn trắng hơn cả những cô gái xinh đẹp, ngũ quan tuyệt mỹ như tượng tạc. Lông mày dài khẽ cau lại, cặp mắt có chút đào hoa đang nhắm lại che đi ánh mắt. Bên dưới là sống mũi cao ngất, đôi môi lúc này đang mím chặt thành một đường nhân vật lão làng nơi thủ đô đang an vị trong xe của cậu ta. Bình thường có thể dễ dàng nhìn thấy hình ảnh của người này trên những bản tin tài trong xe mở điều hòa nhưng hiệu quả không cao. Đặc biệt là vào buổi đêm, mùa đông của tỉnh G còn lạnh hơn so với thủ đô nhiều. Cho dù không có tuyết rơi nhưng nhiệt độ vẫn rất lúc anh lính cứu hỏa đang liếc trộm người ngồi ở ghế phụ đến lần thứ n, người đàn ông đang vùi mặt trong chiếc khăn quàng cổ bỗng lắc lắc đầu, lông mi dài hơn run lên, có vẻ như thức giấc. Cậu ta vội vàng thu lại ánh mắt, nhìn thẳng ra phía trước tiếp tục lái xe. Đi qua đoạn đường dốc, cả chiếc xe cứu hộ lao lên phía đang nửa tỉnh nửa mơ va vào cửa kính, sau một âm thanh nho nhỏ, Tống Duẫn Hành giật mình tỉnh lại trong nháy mắt. Con ngươi đen hé mở, trán như vừa va vào một tảng đá. Anh đưa tay che trán chửi thầm một tiếng, lông mày cau lại thành một đường thẳng, lập tức kéo khăn quàng cổ xuống, chỉnh lại tư thế cửa sổ là màu trời màu xanh đậm toát ra hơi lạnh, vầng trăng lưỡi liềm như có như không ẩn náu dưới lớp mây mù. Tống Duẫn Hành cau mày rời tầm mắt, nhìn chăm chú vào chiếc đồng hồ. Anh buồn bực vò đầu một cái, giọng có chút khàn khàn hỏi tài xế "Còn bao lâu nữa mới tới nơi?"Hôm qua anh mới dùng mối quan hệ để đi cùng chiếc xe này. Các con đường dẫn tới huyện W gần như đều đã bị phong tỏa. Tất cả xe cứu hộ đều phải đi vòng theo đường xa hơn mới có thể tới nơi tiếng, tài xế ngồi nghiêm chỉnh cuống quýt liếc nhìn anh, thấy ánh mắt đen sắc bén của người kia thì hoảng hốt nói "Báo cáo, còn hai tiếng nữa mới tới ạ."Tống Duẫn Hành khép mắt, hàng mi dài che khuất ánh nhìn mờ mờ. Anh dừng một chút, mím môi ừ một lại đi tới một đoạn đường xóc, mông của anh trực tiếp nhảy ra khỏi chỗ ngồi, mặt suýt chút nữa muốn bay ra khỏi cửa kính, may mà đã thắt dây an đường y như đang ngồi xe đụng, Tống Duẫn Hành cố nén cảm giác nhộn nhạo trong dạ dày, sắc mặt trắng bệch nhếch môi, trong cổ họng như đang ngậm đất lính cứu hỏa cầm tay lái rất căng thẳng, thấp thỏm bất an nhìn sang người đàn ông bên cạnh. Tống Duẫn Hành không nói một lời chỉ nhìn chằm chằm ra bên ngoài cửa sổ, đôi môi mỏng mím chặt, không nhận ra tâm tư đôi mắt anh phản chiếu hình ảnh của dãy núi ở phía xa, nơi đó đang ẩn náu trong màn sương mù mờ mờ ảo sắc yên tĩnh mà an bình. Không thể nào nhận ra ngày hôm qua ở nơi này đã xảy ra một trận động đất cực mạnh, khiến hàng ngàn người mất may Tống Duẫn Thư được phát hiện sớm, hiện tại đã được đưa tới bệnh viện. Cả đại gia đình nhà họ Tống lúc này đều trông chừng ở bệnh viện, nhưng vẫn còn một người đang ở huyện W, nơi đó bất cứ lúc nào đều có thể xảy ra dư -Trên sân thể dục của trường tiểu học Hi Vọng ở trấn Thủy Quang, một loạt lều tị nạn to nhỏ được dựng lên, người ở đây hầu hết đầu là dân làng ở vùng lân cận. Cũng may nơi ở của bọn họ đều là nhà làm từ gạch bùn*, sau khi sụp đổ do động đất, người bị thương nặng không nhiều. Nhưng trường học là nơi được xây dựng tốt nhất trong trấn, Tống Duẫn Thư bị khối bê tông đè vào chân, tình hình rất nguy kịch.Nhà làm từ gạch bùn Hình ảnh.Trước khi được đưa tới bệnh viện, Tống Duẫn Thư dặn hiệu trưởng di dời dân làng tới ở tạm trong trường học. Hiệu trưởng cũng là người thông minh, lấy hết mười mấy túi bột mì còn lại trong trường ra, làm thành mấy nồi bánh bao xảy ra động đất, Khương Tri đang trên đường đi học. Cô mang theo bữa trưa đã chuẩn bị sẵn cho Tống Duẫn Thư, lúc đó trên đường đi trống trải nên mới tránh được một kiếp dân không bị thường trong thôn cũng đang bận rộn giúp đỡ, đội cứu hộ đến đầu tiên đã mang theo vật dụng vì thời tiết quá lạnh nên rất nhiều người đều không có đồ dùng giữ ấm. Lúc này gió lạnh thổi qua, khiến gò má của học sinh nào cũng trở nên đỏ ứng, thân thể dưới bộ đồng phục mỏng manh run lên bần tị nạn dựng tạm trong trường học là nơi ở duy nhất của mọi người. Thím làm việc trong nhà bếp của trường học lấy ra những chiếc bánh bao nóng hổi, bỏ vào trong chiếc giỏ trúc hình tròn*. Vừa nhìn thấy một cô gái đang bận rộn liền vẫy tay ra gọi cô đến, "Nha đầu, bê cái này ra kia đi."Giỏ trúc Hình ảnh.Thím chỉ vào cái bàn gỗ cũ nát trước lều tị Tri vất vả lắm mới chuyển được hai thùng nước vào trong góc, cố hết sức rên lên một tiếng. Nghe thấy thím gọi, cô vội vàng xoa xoa tay chạy tới. Rõ ràng là gương mặt cực kỳ thanh tú, nhưng trên mặt đã có hai chỗ bị gió lạnh thổi cho đỏ ửng tay lạnh tới mức tím tái ôm lấy đáy giỏ trúc, cô thử trọng lượng một chút, cảm thấy mình có thể bê được. Ngay một giây trước khi cô gái chuẩn bị đứng dậy, phía sau có người nhanh chân chạy như bay đàn ông giơ bàn tay đeo găng tay bằng da màu đen qua, giọng nói trầm thấp mang theo chút khàn khàn truyền tới từ sau lưng Khương Tri, chỉ nghe thấy người đó nói "Anh tới rồi."Không đợi cô kịp phản ứng, người đàn ông thân hình cao to dễ dàng bê giỏ bánh bao trong tay cô lên, nhấc qua đầu cô, nhanh chân đi về phía Tri chỉ kịp nhìn lướt qua góc áo của người đó, trên tay đã trống không. Cô đứng sững tại chỗ, tròn mắt nhìn thẳng vào người đàn ông xa lạ đột nhiên xuất đó mặt một chiếc áo khoác sẫm màu, bóng lưng cao lớn có vẻ còn cao hơn cô rất nhiều, đôi giày da bóng loáng đã dính đầy bùn đất xem ra có chút phong trần mệt mỏi. Bước chân anh rất dài, chỉ vài bước đã đặt bánh bao lên chiếc bàn trước lều tị như một cơn gió, đến không hề báo Duẫn Hành đặt thứ trong tay xuống, nhanh chóng quay trở lại. Anh đi tới trước mặt Khương Tri, gương mặt điển trai căng thẳng hồi lâu cuối cùng mới hiện ra nét cười. Trong nháy mắt đã gặp được cô, ánh mắt đen thẫm có tia sáng long lanh vụt môi mỏng của anh khẽ chuyển động, thở ra một làn khỏi, tảng đá trong lòng nháy mắt liền rơi năm không gặp, cô bé cũng không thay đổi nhiều. Ngũ quan trong sáng dịu dàng có chút xinh đẹp hơn, khuôn mặt vẫn như trước. Chỉ là lúc này khuôn mặt như bị gió lạnh thổi quá lâu nên hai gò má đỏ ứng tới mức bất thường, môi cũng bị khô tới nứt mặt Khương Tri ngơ ngác, ánh mắt dừng trên gương mặt anh một lát, chậm chạp trợn tròn mắt, cả khuôn mặt đều kinh Duẫn Hành cúi đầu nhìn cô, sau đó khom người, tháo chiếc khăn quàng cổ màu đen xuống, quàng một vòng rồi hai vòng quanh cổ cùng, khăn quàng cổ bao bọc lấy cô thật chặt chẽ, ngăn cản toàn bộ gió lạnh, chỉ lộ ra đôi mắt long lanh đang chớp Tri hoảng hốt một hồi, sau khi đại não trống rỗng vài giây, rốt cuộc mới chậm chạp phản ứng lại. Cô kinh ngạc hé môi nhưng không thể nói được lời mặt của anh rốt cuộc cũng dịu xuống, lông mày đang nhíu chặt giãn ra, đôi môi mỏng hiện lên một nét cười, trong đáy mắt có ánh sáng chuyển động. Tống Duẫn Hành cúi đầu nhìn cô, giọng nói nhỏ nhẹ, chậm rãi mở miệng "Khương Tri, còn nhớ anh là ai không?" Quà Valentine cho mọi người nè ~ Chúc Lễ Tình Nhân vui vẻ, các cô gái <3
Nhìn thấy câu nói "chồng cậu" của Hương Hương, gò má Khương Tri hơi nóng lên, bỗng nhiên nghĩ đến lời của người nào đó tối qua, xem như là cầu hôn Tri không kìm được khẽ cười, cuối cùng, mò đi xem một lượt weibo của Tống Duẫn rất ít khi dùng Weibo, cũng chưa từng thử search tên của bạn trai mình trên đó, nhớ lại lần trước Chu Dĩnh cho cô xem scandal của Tống Duẫn Hành, Khương Tri ít nhiều có chút mâu đại diện của chú già rất nghiêm chỉnh, là nhãn hiệu nổi tiếng của Tống thị, cũng thấy có biểu tượng xác thực, số người follow là hơn 2 triệu, số weibo đang follow là của người này nội dung vô cùng đơn giản, Khương Tri xem từ đầu tới cuối một lượt, hầu hết đều liên quan đến việc tuyên truyền sản phẩm mới của Tống thị, trong đó có vài bức ảnh chụp chung với các đối quái là, dù anh có đăng weibo hay không thì số lượng bình luận cũng vẫn vô cùng không phải weibo này chứng thực là CEO Tống thị, thì Khương Tri còn nghi ngờ là mình tìm nhầm mở một bài viết ra, nhìn bình luận trong đó, dừng lại một chút, lặng lẽ kéo xuống là fan nữ, tình hình này có thể so được với hiện trường theo đuổi ngôi sao tầm cỡ ăn đồ hộp "Nhan sắc của Tống tổng tôi có thể liếm rất lâu đó! Tại sao lại không có ảnh selfie? Thiếu sót!Mau nhìn chim của tôi Tống đại thần, người duy nhất ta yêu thích không phải là nam minh tinh trong làng giải gọi tôi là em gái ngực to cầu xin đại thần đăng weibo, fan của ngài gào khóc đòi ăn!Cẩm Lý muốn tu tiên Không ngờ tới tôi lại đi hâm mộ một người ngoài làng giải trí, quả thật là đè dẹp các tiểu thịt tươi trong giới rồi,.............Khương Tri nhìn những bình luận kia mà kinh ngạc không nói nên lời, bây giờ cô mới phát hiện, bạn trai mình hóa ra lại là người đàn ông bảo với đám fan nữ, Khương Tri có chút mặc cảm thua kém. Mặc dù bọn họ là cư dân mạng không quen biết nhưng lại có thể chuẩn xác đoán được sở thích của Tống đại ca, ví dụ như anh thích nhất là mặc âu phục màu xám, khuy măng sét đá đen đã là thói quen của việc như vậy, fan đều là dựa vào hình ảnh về các hoạt động của anh mà đoán được. Còn cô dường như từ trước đến nay chưa từng chú ý tới những điều này, đều là anh theo đuổi cô, bao dung tất cả cho cô, dành cho cô tất cả yêu Tri cụp mắt, đôi môi hồng mím lại, người bạn gái như cô hình như có chút không Trong thư phòng, Tống Duẫn Hành vừa kết thúc một cuộc họp qua video, khi nghe được tiếng gõ cửa, anh ngước mắt nhìn sang liền thấy một cái đầu nhỏ lấp ló qua khe cửa. Khương Tri rón rén nhìn, trông thấy trên bàn Tống Duẫn Hành đang để bao nhiêu tài liệu, hành động hơi ngừng lại một chút, nhỏ giọng nói "Em có thể vào không?"Khoảng thời gian này bình thường anh đều ở trong thư phòng làm việc, Khương Tri chờ bên ngoài hồi lâu, không kìm được gõ cửa nhưng lại sợ quấy rầy vợ nhỏ bám khung cửa, nghiêng đầu, đôi mắt trắng đen rõ ràng trong suốt sáng sủa, trái tim cứng như thép của Tống Duẫn Hành nhất thời mềm mắt nham hiểm của anh nheo lại, tâm tình trong đáy mắt không thể đoán định, sau đó vẫy vẫy tay với thỏ trắng, "Lại đây."Đôi mắt Khương Tri vụt sáng, ôm điện thoại lon ton chạy vào, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp tràn ngập ý vợ nhỏ vừa chạy đến, Tống Duẫn Hành đã duỗi tay kéo người vào lòng, anh dùng cằm cọ lên mái tóc mềm mại của cô, "Cười gì vậy, vui vẻ thế sao?"Khương Tri ngoan ngoãn ngồi im, cầm điện thoại đưa cho người nào đó, "Cầu xin đại thần hãy chỉ bảo cho em, làm cách nào có thể mau chóng tăng fan."Tống Duẫn Hành cụp mắt, tầm nhìn dừng trên điện thoại của cô, không mấy để tâm mà cong môi, "Bình thường anh rất ít khi vào Weibo, không ngờ fan lại nhiều như vậy."Khương Tri khịt mũi, thành công quên đi chuyện chính, hàng lông mày thanh tú của cô khẽ nhíu lại, mở phần bình luận trên Weibo của anh ra chậm rãi nói "Anh xem, những người này đều là fan nữ."Tống Duẫn Hành "ừ" bằng giọng mũi, đầu ngón tay hơi lành lạnh chăm chú nghịch lọn tóc mềm mại của này rõ ràng vẫn chưa nhận thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, Khương Tri mím môi, khuôn mặt nhỏ nghiêm nghị trịnh trọng, "Đây là vì sao chứ?"Người nào đó khẽ cong môi cười, gương mặt tuấn tú tràn ngập tự tin, đôi môi mỏng của anh ghé lại gần, cố ý phả hơi thở bên tai cô, "Không phải vì chồng em quá đẹp trai sao?"Khương Tri "............."- Biết rõ người này tự luyến, nhưng Khương Tri lại không biết phản bác thế nào, nghĩ tới sự quan tâm của những fan kia với anh, cẩn thận tới mức cổ tay áo thế nào cũng không bỏ qua. Khương Tri cảm giác mình hiểu bạn trai quá ít, cô liền yên lặng một lát sau đó vờ như hỏi vu vơ "Vậy bình thường anh thích làm gì?"Ví dụ như thú vui, thói quen, hứng thú, cô phải làm bài tập thật tốt mới Duẫn Hành nhíu mày, không biết vì sao Khương Tri lại hỏi chuyện này, nhưng thấy dáng vẻ nghiêm túc của cô, anh bỗng dưng nghĩ ra điều gì đó, đôi mắt đen sẫm nhìn cô có ý tứ khác, giọng nói trầm bổng dễ nghe, "Sao tự dưng vợ lại hỏi điều này?"Khương Tri liếm môi theo bản năng, đôi tai có chút nóng lên, nghiêm túc nói, "Chính là muốn hiểu anh thêm một chút."Đôi mắt đen của người đàn ông trước mặt lặng lẽ nhìn cô, nhìn đôi môi căng bóng của cô mở ra rồi khép Tri thấy anh không nói lời nào, nắm lấy cánh tay của anh lắc lắc, thúc giục, "Mau nói đi."Ánh mắt của Tống Duẫn Hành ổn định lại, lộ vẻ đăm đó, đôi môi mỏng của anh khẽ mở, giọng nói trầm thấp cuốn hút, tốc độ nói chậm rãi, "Nếu anh nói anh thích ăn gì, em sẽ thỏa mãn anh sao?"Khương Tri cong cong mắt cười, ngoan ngoãn gật đầu như gà mổ thế Tống Duẫn Hành nhếch môi, ồ một tiếng thâm sâu, nhưng vẫn không nói cho Khương Tri anh thích ăn Tri nghiêng đầu nhìn anh một hồi, không đợi được câu trả lời về sở thích. Liếc nhìn điện thoại, cô mới nhớ ra thiếu chút nữa đã quên mất chính sự!Khương Tri giải thích Tống Duẫn Hành về việc tuyên truyền sách mới, người nào đó nghe xong liền cầm điện thoại của mình lên, nhìn dáng vẻ như là muốn đăng ngờ tới 20 triệu fan này cũng có lúc hữu tay dài khớp xương rõ ràng chỉ lướt lướt mấy lần trên điện thoại, Khương Tri tò mò đến gần xem, người nào đó đang viết weibo với nội dung Sách mới của vợ tôi , các vị ủng hộ một bình thường Khương Tri ở nhà sáng tác, Tống Duẫn Hành hiếu kỳ thỉnh thoảng sẽ liếc qua xem, thuận tiện biết được tên là vợ anh la hét không cho xem, nhưng Tống Duẫn Hành lại biết bút danh của cô, Giang Hành, không phải là cô ghép với anh sao*.Chữ "Khương" trong Khương Tri là 姜, phát âm là jiāng. Chữ "Giang" trong Giang Hành là 江, phát âm cũng là jiāng.Đây rõ ràng là sự thừa nhận ngắn gọn súc tích của vợ anh đối với anh, vì thế mà Tống Duẫn Hành vui vẻ rất PR của người này vừa thẳng thắn vừa ngang vào lúc anh sắp ấn nút đăng, Khương Tri nhanh tay nhẹ mắt giữa tay anh lại, "Không được nhúc nhích!"Tống Duẫn Hành dừng lại, đôi mắt đào hoa hẹp dài hơi nhíu lại, hàng lông mày nhếch lên, "Hả?"Khương Ti lặng lẽ xóa những nội dung kia đi, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp vô cùng chăm chú, giọng thành khẩn nói, "Anh nói cho em biết cách thức là được, trực tiếp đề cử sẽ khiến quan hệ của chúng ta lộ ra."Không chỉ bại lộ, mà có khi còn có thể đẩy người nào đó vào một cuộc tấn công dồn dập của các fan Duẫn Hành sững sờ, phản ứng đầu tiên chính là bị vợ ghét bỏ rồi! Sau đó nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy Khương Tri nói rất có lý, bây giờ công bố quan hệ của hai người, chị anh Tống Duẫn Thư tuyệt đối sẽ không tha cho anh, có khi còn trực tiếp đến bắt cô gái nhỏ khi suy tính một hồi, Tống Duẫn Hành bình tĩnh tắt điện thoại, hàng lông mày ẩn chứa ý cười, "Muốn biết làm thế nào để tăng fan sao?"Nghe vậy, Khương Tri vội vàng ngẩng đầu, đôi mắt hạnh đen lấp lánh tràn đầy ao ước nhìn Duẫn Hành cụp mắt, cúi người, thấp giọng mê hoặc "Hôn anh một cái, anh sẽ nói cho em biết."Khương Tri nhìn anh, lần này cũng không đỏ mặt, vì đã bị anh ôm trong lòng, cô hơi nghiêng người, đôi môi hồng hôn lên gò má anh một xong, Khương Tri bận rộn giục, "Nhanh lên chút, nói cho em biết đi."Tống Duẫn Hành nhịn cười, miễn cưỡng nói, "Lại lần nữa."Một câu lại một giở trò cũ, Khương Tri đỏ mặt tía thẹn quá hóa giận ôm lấy đầu anh, hôn "chụt" một cái lên môi chạm một cái đơn giản, Khương Tri không có ý định hôn sâu, trong lòng một mực nghĩ tới cách để tăng fan nhanh. Không ngờ Tống Duẫn Hành đổi khách thành chủ, hung hăng bá đạo giữ chặt gáy cô, thô bạo cạy mở hàm răng của cô ra, tiến quân thần mạnh của anh so với mấy lần hôn môi trước còn lớn hơn, chỉ hận không thể hòa cô vào trong xương tủy của tới khi cô gái nhỏ bị hôn tới hoa mắt chóng mặt không thở nổi, Tống Duẫn Hành mới có chút lương tâm thả cô quả của việc chủ động hôn người ta chính là, anh không chỉ không nói cho cô biết cách tăng fan, lại còn chủ động chiếm tiện nghi của Tri tức giận mắng anh lưu mạnh, dáng vẻ của Tống Duẫn Hành từ đầu tới cuối luôn thâm sâu khó dò, nhất định không tiết Tri không có cách nào, nhảy khỏi lồng ngực anh, xỏ dép bỏ ra ngoài, không thèm để ý đến anh, tiếp tục gõ chữ.
với em đâu chỉ là rung động